“Tôi kết hôn vì muốn có chồng, một người đàn ông thực sự chứ không phải một người chỉ khác tôi mỗi bộ phận sinh dục”, chị Lê Thanh Hà, 33 tuổi, Tây Hồ, Hà Nội chia sẻ.
Trước hôn nhân tôi nghĩ: Đàn bà ngoại tình thật ghê tởm
Tôi là mẫu phụ nữ khá cổ điển. Trước đây tôi vẫn nghĩ, những người đàn bà ngoại tình thật đáng ghê tởm. Làm sao họ, những người được cho là giữ lửa cho gia đình lại có thể lên giường với người đàn ông khác, phản bội chồng con, phá hoại tổ ấm người khác chỉ vì lạc thú bản thân.
Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới thấy mình thật nông cạn. Đàn bà ngoại tình vì dăm bẩy đường. Trong đó có con đường không phải vì lạc thú, mà là một lối thoát, một sự đánh đổi để hôn nhân tồn tại, con cái khỏi tan đàn xẻ nghé. Ít nhất điều đó cũng đúng với tôi.
![]() |
| Tôi đã nghĩ, những người đàn bà ngoại tình thật đáng ghê tởm |
Có lần, tôi bảo với chồng: Em không cần anh làm ra tiền. Không cần nhà, cần xe. Không cần anh thành đạt. Chỉ cần mỗi ngày anh nở nụ cười.
Chắc sẽ có người tưởng tôi nói đùa. Nhưng không, đó là điều ước thật sự của tôi. Cái mà với những người vợ khác, có thể là quá đỗi bình thường, thì với tôi lại là sự xa xỉ.
Chồng tôi rất dễ cáu. Tôi làm gì cũng không vừa mắt anh ấy. Động một chút là anh ấy chê. Mua miếng thịt thì anh chê mỡ. Mua mớ rau chiều, hơi héo anh bảo tôi tiếc tiền, tham của rẻ. Tôi đi làm về hơi muộn, anh bảo chỉ ham đàn đúm, bạn bè… Mặt mày anh lúc nào cũng nhăn nhó với đủ thứ lý do khó chịu từ tôi.
Đến nỗi, chiều nào chồng đi làm về, điều đầu tiên là tôi nhìn vào mặt anh, đoán ý hôm nay chồng vui hay buồn để lựa cách mà cư xử. Hôm nào mà thần sắc chồng tươi tỉnh, là tôi thấy nhẹ bẫng trong lòng.
Mình là con đàn bà chẳng ra gì
Nhưng sức chịu đựng của con người có hạn. Tôi kết hôn là vì muốn có chồng, một đàn ông thực sự chứ không phải là một người chỉ khác biệt với tôi ở mỗi bộ phận sinh dục. Tính cách anh càng ngày càng quá quắt, bẳn gắt còn hơn cả một mụ đàn bà lắm điều. Tôi nổi xung, bắt đầu đấu khẩu với anh, cuộc sống của chúng tôi là những trận chiến từ chuyện không đâu mỗi ngày.
Tôi âm thầm lên Google tìm mẫu đơn ly hôn, gọi điện cho bạn thân nhờ tìm luật sư tư vấn. Không ngờ, chính trong lúc đi tìm sự giải thoát, tôi lại có được con đường để ở lại với hôn nhân của mình.
Cậu luật sư kém tôi 1 tuổi. Chính trong những ngày tháng đau buồn, tôi đã tìm đến cậu không chỉ với tư cách khách hàng mà như một người đàn bà cần sự sẻ chia, cần một bờ vai để tựa vào. Thế rồi, bất ngờ từ những cảm thông, những buổi ngồi nhiều tiếng liền tâm sự chuyện đời… tôi và cậu nảy sinh tình cảm.
| Tôi và cậu luật sư nảy sinh tình cảm. Ảnh minh hoạ |
Trái ngược hẳn với những giây phút ở với chồng, ở bên cậu, tôi không phải sống trong trạng thái phấp phỏng, lo âu, xét đoán tâm trạng người khác để giữ sự yên ấm cho gia đình. Cậu nồng ấm, chân thành, lắng nghe và an ủi. Tôi thấy mình được là phụ nữ, là đàn bà khi ở bên cậu ấy.
Và thật lạ lùng, từ khi có cậu, tôi không còn buồn nhiều với những cách cư xử của chồng nữa, mặc dù anh vẫn vậy. Tôi tựa như người được nạp năng lượng ở một nơi khác, đủ để chịu đựng, để sống tiếp với thực tại của mình.
Nhiều lúc tôi dằn vặt, mình là con đàn bà chẳng ra gì, dù bao biện thế nào thì cũng vẫn là lừa dối, “cắm sừng” chồng. Nhưng nếu ly hôn, các con tôi sẽ khổ bởi gia đình tan nát. Tôi thực sự mất phương hướng, không biết thế nào là phải.
Cát Cát (ghi)







